Thứ Hai, 26 tháng 6, 2017

CHƯƠNG III, IV_CHIM PHỤNG THÁI LAN


CHƯƠNG III

Nhân chứng bị bắt giữ

 
Ông Cò gọi điện thoại mời Hoàng Minh đến Sở cảnh sát. Chàng vào văn phòng gặp một người đàn ông to béo, hồng hào nhưng vẻ mặt u sầu đang ngồi bất động trước bàn giấy ông Cò.

Chàng reo lên:

- Chào ông Bùi Thịnh. Ông vẫn khỏe?

- Vâng, cám ơn ông Minh.

Bùi Thịnh có vẻ nhạt nhẽo ra mặt. Ông Cò mới từ tốn bắt đầu câu chuyện:

- Chúng tôi điều tra và được biết hai ngày trước đây, ông có đến biệt thự Lúa Vàng.

- Vâng… nhưng tôi vô can trong vụ bắt cóc này mà.

Ông Cò gật đầu:

- Vâng, chúng tôi chỉ mời ông đến lấy lời khai với tư cách một nhân chứng thuần túy mà thôi. Ông vui lòng?

Bùi Thịnh im lặng.

- Ông đến chơi với giáo sư Vũ Anh hay có chuyện gì?

- Tôi đến chơi…

- Ông là bạn với giáo sư?

- Không chúng tôi chưa hề quen nhau. Nhưng tôi hâm mộ tài năng của giáo sư và cách đây hai hôm tôi tới để bày tỏ lòng hâm mộ đó.

Minh cười nhạt:

- Tôi hết sức khâm phục ông Bùi Thịnh. Ông là thương gia áp phe nổi tiếng, thì giờ của ông là vàng bạc mà ông lại tới gặp giáo sư chỉ để tỏ lòng hâm mộ suông thôi. Ông có biết rằng giáo sư Vũ Anh mới phát minh ra một loại thần dược chăng?

- Tôi… tôi có biết qua báo chí vì giáo sư dự định sẽ tổ chức một buổi thuyết trình về phát minh mới của ông tại Hội Trường Trung Tâm Văn Hóa Pháp tháng tới đây…

- À, ông Bùi Thịnh, hình như ông có phần hùn trong Viện Bào chế FERMOSE ở Sài Gòn phải không?

- Phải.

- Ông không nghĩ đến việc… bào chế thứ thuốc mới của giáo sư Vũ Anh sao? Tôi chắc hốt bạc lắm chứ vì giáo sư nổi tiếng thế giới kia mà.

Mặt ông Bùi Thịnh đỏ bừng. Rồi tái nhợt. Rồi ông nói với giọng trầm buồn:

- Lúc đầu đến đây, tôi định giấu các ông vì sợ liên lụy đến thân. Nhưng bây giờ tôi phải nói thực, tất cả sự thực: Tôi đến biệt thự LÚA VÀNG gặp giáo sư Vũ Anh để điều đình mua lại công thức chất thuốc mới của ông.

Ông Cò hỏi thêm:

- Ông cho biết công việc điều đình đi đến đâu?

- Chẳng đến đâu cả vì giáo sư không bằng lòng bán. Ông nhất quyết rằng phát minh của ông sẽ được tặng cho quốc gia sử dụng để phục vụ sức khỏe quần chúng và gia tăng sản xuất quốc gia.

- Giáo sư là một con người có lý tưởng. Và ông trả lời lập trường của giáo sư ra sao?

- Tôi biết điều đình thành công sẽ có lời lớn nhờ danh vọng của giáo sư. Nên tôi đành tăng giá tiền dần lên: mười triệu, mười lăm rồi hai mươi, sau cùng năm mươi triệu. Giáo sư vẫn không đổi ý. Ông còn bực mình bảo thẳng tôi rằng ông không thiếu ăn, cần tiền.

- Rồi ông ra về?

- Vâng, câu chuyện chỉ có thế thôi. Tôi đã nói hết những điều tôi biết. Bây giờ thì tôi về được chứ?

Ông Cò trầm ngâm giây lát:

- Tôi mong ông vui lòng lưu lại Sở cảnh sát 24 giờ để tiện việc điều tra.

- Tôi phản đối.

Ông Cò nhã nhặn:

- Chúng tôi luôn luôn làm đúng theo luật pháp. Xin ông thông cảm để chúng tôi làm phận sự.

Bùi Thịnh được dẫn đi rồi còn lại Minh và ông Cò trong văn phòng. Ông Cò hỏi:

- Anh Minh, theo anh Bùi Thịnh có dính líu gì đến việc giáo sư Vũ Anh mất tích chăng? Ông ta đến điều đình mua công thức chất thuốc mới, không xong nên tính dùng biện pháp mạnh chăng?

Hoàng Minh quả quyết:

- Theo linh tính của tôi, điều đó không đúng. Vả lại thực tế cho thấy tuy Bùi Thịnh là người lý tài nhưng ông ta rất nhát, sợ vào tù. Vào tù… ai hưởng dùm cho ông ta của cải thế gian?

- Đồng ý với anh Minh nhưng mình vẫn nên đề phòng những trường hợp ngoại lệ xảy ra. Hơn nữa tôi nghĩ rất có thể Bùi Thịnh dính líu đến vụ bắt cóc giáo sư Vũ Anh một cách gián tiếp.

- Nghĩa là?...

- Nghĩa là ông ta không tổ chức bắt cóc nhưng vì hay tin ông ta đến điều đình mua công thức, một địch thủ thương mãi của ông ta bắt cóc giáo sư để Bùi Thịnh bị bắt vì tình nghi, tha hồ chúng múa tay trong bị, hạ đường dây thương mãi của Bùi Thịnh trong thời gian ông ta vắng mặt và mất hết uy tín.

- Ông Cò nói đúng lắm. Bây giờ chúng ta chờ đợi sự việc xảy ra để kiểm chứng. Nhưng còn việc giáo sư Vũ Anh lãnh hơn 20 triệu ra khỏi Ngân hàng làm gì? Ông ta có thật sự bị bắt cóc không? Tôi bây giờ lại hồ nghi tất cả và thấy rằng phải làm lại từ đầu.

Ông Cò cười xòa, vỗ vai Hoàng Minh:

- Thử lòng tôi đấy ư? Ông bạn đồng nghiệp? Tôi đồng ý với anh là giáo sư bị bắt cóc. Còn việc giáo sư lãnh tiền là chuyện tôi không thể hiểu được.

- Có thể người khác giả dạng giáo sư chăng? ….. Không ổn lắm, để tôi gọi điện qua Ngân hàng xem sao.

Hai phút sau, Minh buông ống nói, chán nản:

- Giáo sư… tự mình đến Ngân hàng, đứng dựa vào nền dốc, rút tập chi phiếu ký ngay trước mặt nhân viên phát ngân xin rút hết tiền gởi hơn 20 triệu. Còn giả thế nào được. Chuyên viên bút tự trong Ngân hàng thừa sức phân biệt chữ ký thật, giả.

- Có ai uy hiếp ông ta không?

- Không, chính tôi tận mắt thấy ông ta đi một mình bằng xe taxi.

- Thế là hết.

Hết hy vọng tìm ra bí ẩn vụ bắt cóc giáo sư Vũ Anh và cũng hết manh mối để khám phá ra sự thật: Một nhân viên cảnh sát vừa lên báo cáo với ông Cò: Bùi Thịnh đã chết. Chết vì một ly cà phê ông ta nhờ nhân viên cảnh sát mua từ quán nước bên ngoài.

Năm phút sau, sở Phân chất trình kết quả: trong cà phê có chất thạch tín (Arsenic) với một lượng đủ làm chết một con bò mộng.



CHƯƠNG IV 
 
Bí mật quanh Tiểu Phụng   


 Hoàng Minh đi mướn một căn phòng trong Khách sạn đối diện với biệt thự Lúa Vàng. Theo lời đề nghị của chàng, ông Cò đã ra lệnh cho nhân viên giải tỏa ngôi biệt thự từ chiều.

Hoàng Minh đã đi thuê một chiếc Chevrolet cũ kỹ để tiện xử dụng từ một garage quen. Vì xe hơi của chàng hư, chưa sửa kịp và số xe có lẽ bọn gian đã biết. Tốt hơn là dùng xe mới.

Trên phòng khách sạn có cửa sổ kính trông ra đường, Hoàng Minh võ trang một ống nhòm cực mạnh có gắn bộ phận hồng ngoại tuyến có khả năng xuyên thủng bóng đêm. Chàng còn mang vào phòng thêm… một ít bánh mì và đồ nguội để đàn áp sự nổi dậy của bao tử trong đêm dài thức trắng sắp tới.

Trời hoàng hôn rồi sẫm tối. Bóng đen nhá nhem trên mọi vật vẽ nên nhiều hình ảnh quái dị. Chưa có gì lạ cả. Rình chán Minh trở vô giường nằm nhắm mắt dưỡng thần một lát. Bọn gian có lẽ đến khuya hẳn mới hành động.

Thình lình Minh thấy mặt chàng nong nóng. Một cảm giác bị soi mói vô cùng khó chịu mà chàng không tìm thấy nguyên do. Minh rảo mắt quanh phòng và sau cùng mắt chàng đọng lại ở lỗ khóa cửa phòng. Một con mắt là lạ chăm chú bất động từ đó chiếu vào mặt Minh.

- Tông cửa ra ư ? Hắn chạy mất làm sao nhận ra được ? À…

Mắt Minh sáng lên khi thấy lọ mực trên bàn ngủ. Nhẹ nhàng, chàng vuốt ve lọ mực nghịch ngợm như đứa trẻ con. Và trong một cái chớp mắt, lọ mực bay vút vào lỗ khóa vỡ tan.

Xoảng…rào…rào…rào…

Mảnh thủy tinh vỡ rơi xuống sàn. Minh tông cửa phòng chạy ra. Không có ai đứng ngoài hành lang. Nhưng một vài tia mực còn sót chạy dài đứt quãng trên nền gạch. Minh lần dấu và kịp đứng trên lầu ba nhìn xuống mặt đất, bắt gặp một người đang dụi mắt bước lên một chiếc taxi… chiếc taxi xanh vàng quen thuộc chàng đã gặp ở đâu… A ! chiếc taxi bạn chàng, giáo sư Vũ Anh đã trèo lên khi lãnh 20 triệu ra khỏi Ngân hàng Hong Kong.

Bảng số xe bấm lên thay trong vài giây. Minh cười xòa :

- Thế mà sáng mình ân hận mãi rằng không nhìn kịp số xe. Xe taxi của bọn gian thật mà.

Chiếc Chevrolet chồm lên phóng nhanh như tên bắn. Vỏ ngoài cũ kỹ nhưng máy xe rất tốt và mạnh. Trong năm phút Minh đã đuổi lên gần bắt kịp chiếc taxi khả nghi kia. Đường bắt đầu rộng và thưa thớt, Hoàng Minh mừng rỡ nhấn thêm ga, chiếc taxi cũng chạy nhanh thêm và giữ khoảng cách trước xe chàng độ năm mươi thước. Khi kim đồng hồ tốc độ chỉ đến 140km/h thì hai xe đến Thủ Đức.

Xe taxi quẹo cua rất gấp. Vừa qua cua thì thân cột điện lăn ra ngang đường nhựa chắn ngang xe Chevrolet, Minh vội nhấn thắng.

Ầm…ầm…ầm…

Chiếc Chevrolet như con thú dữ xổng chuồng lao vút cán qua thân cây, mất thăng bằng lật nghiêng. Thắng xe đã đứt dây chuyền sức, Hoàng Minh tông kịp cửa xe nhảy ra ngoài trong khi xe bắt đầu bốc cháy.

Chân chàng đau nhói. Đầu đập vào đống đá xanh trải đường xếp thành hình khối chóp bên lề xa lộ.

Minh không còn biết gì nữa.
  *


Người đến thăm Minh ở nhà thương đầu tiên là Tiểu Phụng. Con bé đi vào cùng với ông Cò và nó hấp tấp xô cửa phòng vào trước. Mắt nó ngấn lệ.

- Chú Văn cháu là Tiểu Phụng đây nè.

Toàn thân Minh quấn băng trắng toát, chàng nói phều phào :

- Chú biết…

- Chú bị đụng xe hả ? Có đau lắm không ?

- Dĩ nhiên là đau rồi. Nhưng chú không bị đụng xe mà là… dây thắng xe hơi của chú bị cắt gần đứt, chỉ cần thắng gấp là xe lật nhào như ở xa lộ.

Viên bác sĩ vào phòng, xem xét qua loa rồi ra cửa nói chuyện với ông Cò, lát sau ông Cò nói với Minh :

- Anh may mắn lắm đó. Trường hợp tai nạn lật xe kể trên trung bình chỉ có 2/100 sống sót và có thể phục hồi sức khỏe. Anh ở trong số 2/100 đó.

- Bao giờ tôi xuất viện được ?

Ông Cò ngần ngừ. Minh dục :

- Ông cứ nói. Tôi không buồn đâu.

- Tôi không quen nói dối. Viện bác sĩ dặn tôi đừng cho anh biết sự thật vì sợ ảnh hưởng tâm lý gây nguy hại cho vết thương. Nhưng tôi phải nói để anh tiện thu xếp công việc: anh còn nằm trên giường này ít ra 3 tháng nữa.

- Lâu quá ! Tôi…tôi…

Minh nghĩ ngợi gì đó rồi nói với ông Cò :

- Nhờ ông liên lạc với sở Bưu Điện rồi mắc cho tôi một điện thoại trong phòng này, được không ?

- Được chứ.

- Cám ơn ông Cò. Tiểu Phụng, cháu đi về gọi Dũng và Y-Sroc lại thăm chú nghe. Nhớ nói là chú đã mạnh rồi. Mau lên Phụng, chú có việc gấp lắm.

Lúc Phụng ra rồi, ông Cò mới bảo Minh :

- Nhân viên của tôi bắt gặp 12 giờ đêm hôm qua, con bé này lẻn ra sân thượng phía sau biệt thự Lúa Vàng, dùng đèn bấm màu đỏ ra hiệu bằng ánh sáng liên lạc với một chiếc xuồng gắn máy đậu ở bờ sông bên kia. Con sông phía sau biệt thự đó, anh biết không ?

- Tôi vẫn ngờ là Tiểu Phụng có dính líu gì với bọn gian. Ông Cò biết không, chính giáo sư Vũ Anh đã nói với tôi anh ấy bị Tiểu Phụng theo dõi, rình rập khi ông làm việc trong phòng. Cả Dũng cũng xác nhận thế. Nhưng theo tôi, ông Cò khoan bắt giữ Phụng vì bọn gian còn đó, bứt mây động rừng.

- Tôi định cho theo dõi Phụng chứ chưa bắt giữ. Nhưng ai là người theo dõi bé hữu hiệu nhất bây giờ ? Nhân viên cảnh sát có canh chừng là ở bên ngoài biệt thự Lúa Vàng thôi.

Minh nở một nụ cười… méo xệch vì những vòng băng trắng quấn đầy làm cứng khuôn mặt :

- Vì thế tôi cho gọi Dũng và Y-Sroc đến. Hai thằng bé này được việc lắm. 
 
________________________________________________________
Còn tiếp

Chủ Nhật, 25 tháng 6, 2017

CHƯƠNG I, II_CHIM PHỤNG THÁI LAN


CHƯƠNG I

Giáo sư Vũ Anh


Đồng hồ quả lắc trên tường gõ một tiếng buồn nản. Một giờ khuya, Hoàng Minh trằn trọc không ngủ được, chàng càu nhàu nho nhỏ:

- Chắc tại mình uống cà phê đen đậm quá… Lần sau thì có lẽ tấm lòng trinh bạch từ đây xin chừa.

Tính tình vui vẻ nên ngay lúc bực mình vì mất ngủ chàng vẫn… nói đùa với chính mình được. Hoàng Minh ngả đầu xuống gối, nhắm mắt lại, cố dỗ giấc ngủ. Sự yên lặng và bóng đêm bao trùm gian phòng làm Minh dễ chịu. Chàng khoan khoái mỉm cười thú vị nhớ đến câu nói đùa của các bạn:

- Thằng Minh có nước lên rừng mà ở. Nó chỉ thích cô độc. Có rất nhiều bạn bè nhưng chẳng bao giờ có người bạn thân, dù rằng có rất nhiều người muốn được làm bạn thân với nó.

Bản chất của Minh như thế. Nhưng vẻ bề ngoài của chàng khác hẳn. Vui tính, hoạt bát, thông minh và dí dỏm, luôn luôn chàng chiếm được cảm tình người đối diện trong phút đầu tiên gặp gỡ. Điều ấy có lợi cho nghề nghiệp hiện tại của chàng: trinh thám tư.

Reng…reng…reng…reng…

Chuông điện thoại reo vang trên bàn ngủ. Minh bật đèn mờ, với tay cầm ống liên hợp. Một giọng quen quen vọng lại từ đầu dây bên kia:

- Anh Minh đó phải không? Tôi, Vũ Anh đây…

- Hân hạnh được tiếp chuyện với Giáo sư giờ này…

Nghe câu trả lời đầy trách móc, Giáo sư cười ha hả, đắc ý:

- Dễ gì chọc được bạn tôi nổi giận. Nhưng lần này có lẽ anh Minh nổi giận thật đó. Vì một giờ khuya tôi gọi điện thoại đến anh để… nói chuyện chơi cho đỡ buồn… tôi không ngủ được…

Hoàng Minh là bạn học cùng lớp với Giáo sư từ bậc tiểu học. Lớn lên, một người du học ngoại quốc và trở thành nhà bác học nổi tiếng thế giới về các công trình nghiên cứu Y học, người kia phiêu bạt giang hồ nhiều năm, sau cùng về mở văn phòng Trinh Thám. Minh không buồn cho mình, trái lại chàng còn luôn hãnh diện:

- Mỗi người có một cuộc đời…và đời ta không phải là loại bị cầm tù trong phòng thí nghiệm.

Đôi bạn hiểu nhau lắm. Nên Minh nghe giọng nói của Giáo sư là biết ngay ông ta có chuyện quan trọng muốn nói:

- Anh cứ nói, Vũ Anh. Tôi không phiền đâu…

- Bạn năn nỉ tôi phải không? Được, tôi bắt đầu nhé – Giáo sư thấp giọng, thở dài rất khẽ
tôi đang bị đe dọa vì phát minh mới nhất của tôi, một loại thuốc dùng bồi bổ sức khỏe con người, nhất là đối với đại chúng lao động nghèo khổ.

Hoàng Minh thắc mắc:

- Anh nói mau đi? Phát minh một thần dược như thế lại là một tội lỗi hay sao? Ai đe dọa anh?

- Không ai cả…

- ……

- Tôi linh cảm thấy như thế. Tôi muốn ngạt thở rồi. Một sự nặng nề chết chóc bao phủ quanh tôi. Có những người lạ mặt đang lảng vảng quanh biệt thự “LÚA VÀNG” của tôi. Nhất là mới hồi chiều, tôi bắt gặp cặp mắt chăm chú kỳ lạ của Tiểu Phụng…

- Tiểu Phụng?

- À, tôi quên nói anh hay: Tiểu Phụng là con nhỏ người lai Thái, con gái của ông Nguyễn Viễn Đăng, bạn thân của tôi. Bà vợ lớn của ông ta ghen quá, ông không dám mang con riêng về sợ bị hành hạ, ngỏ ý muốn nhờ tôi. Tôi thấy con bé dễ thương, nhận lời…

- Từ bao giờ?

- Tuần lễ nay thôi. Vợ ông ta là người Thái Lan, Tiểu Phụng giống mẹ như hệt.

- Con nhỏ biết nói tiếng Việt không?

- Dĩ nhiên là có. Cha nó là người Việt mà. Anh sao lẩn thẩn… tôi nói tiếp nhé. Tôi mới chế ra một loại thuốc có thể rút ngắn giấc ngủ của con người mà người ấy vẫn khỏe mạnh như thường. Thí dụ: hàng đêm anh phải ngủ đủ tám giờ đồng hồ sáng mai mới khỏi ngáp, chảy nước mắt… thì nay anh chỉ cần một giờ là đủ.

- Một giờ?

- Phải. Giấc ngủ trong đêm của con người có nhiều giai đoạn: lúc bắt đầu ngủ, bao giờ cũng chập chờn, tiếp theo là ngủ say và thật say, sau đó nhạt dần và tỉnh giấc buổi sáng, đó là theo tiến trình tự nhiên, còn nếu dùng đồng hồ báo thức thì cũng tương tự. Nếu giấc ngủ bị tiếng chuông cắt ngang lúc đang say giấc thì rất hại, vì có ảnh hưởng đến sự yên nghỉ của những “ nơ ron”, tế bào thần kinh.

Ngưng một lúc Giáo sư tiếp:

- Thuốc của tôi có tác dụng đưa con người vào cõi vô thức ngay lập tức và họ ngủ say gấp hai, ba lần lúc ngủ say nhất của một giấc bình thường. Thuốc không hại như những loại thuốc ngủ hay thuốc mê từ trước tới nay vì động tác của mi mắt khép lại trong một phút bất động sẽ tạo ra một chuỗi phản ứng sinh hóa chớp nhoáng, người dùng thuốc ngủ ngay sau 10 giây…

- Nghĩa là muốn ngủ, tôi uống thuốc, nhắm mắt một phút và mười giây rồi ngủ thật ngon?

- Đúng. Giấc ngủ không mộng mị, không chập chờn. Ngủ say. Chỉ một giờ đồng hồ là quá đủ. Hai mươi ba giờ đồng hồ còn lại trong ngày có thể làm việc nặng nhọc mà không biết mệt.

Hoàng Minh riễu:

- Bác Học ơi! Ông biến người ta thành cái máy mất rồi…

Vũ Anh quả quyết:

- Xứ nghèo nếu muốn tiến bộ, phải làm việc và làm việc. Còn thực tế, những người nghèo khổ có thể nhờ thuốc của tôi làm thêm nhiều giờ phụ trội, gia đình họ sẽ sung túc hơn. Anh có biết hiện giờ trong các xưởng kỹ nghệ như xưởng dệt chẳng hạn, ta rất thiếu công nhân chuyên môn không?

Hoàng Minh phản đối:

- Trong lúc thế giới đang cố giảm số giờ làm việc hằng ngày, hằng tuần mà anh lại muốn con người làm việc 23/24 giờ. Tôi không đồng ý.

- Một công dụng nữa là thuốc của tôi có thể trị được cả chứng mất ngủ nan y. Tôi đã trắc nghiệm ở nhiều nhà thương và thành công mỹ mãn.

- À. Trở về với Tiểu Phụng đi. Con nhỏ chừng bao nhiêu tuổi?

- Mười hai. Tôi đâm ra sợ đôi mắt sáng quắc của Tiểu Phụng. Nó quyết tâm làm một điều gì bí mật, không cho tôi biết, gạn hỏi cách nào cũng không nói. Nó không ngủ ngon như mọi khi, ngược lại đêm nay mới mê hoảng, hét lên ú ớ… bằng tiếng Thái Lan. Tôi hiểu sơ hình như nó gọi mẹ nó…

Hoàng Minh gượng đùa cho bớt sự căng thẳng sợ hãi đang bao quanh nhà bác học ở đầu dây kia.

- Sao anh không thử cho nó uống thuốc mới của anh? Nó sẽ ngủ ngon một tiếng đồng hồ… rồi trở dậy theo dõi anh 23 giờ liền. Anh đừng nghĩ ngợi, chắc nó có việc chi lo lắng nên hơi lạ thường thế thôi.

- Không hiểu tại sao tôi vẫn có cảm giác bất ổn?

- Hay tôi lại ngủ chung với anh nhé? Hai người bớt sợ.

- Trời ơi!

- Cái gì đó Vũ Anh?

- Một cái đầu đen vừa nhô lên qua khung cửa kính? Hay là tôi hoa mắt?

- Tiểu Phụng?

- Không. Một gã mặt rỗ như hung thần…
Giáo sư thở phào nhưng cái đầu biến đi rồi… tôi phải thú nhận với anh sống một mình trong ngôi biệt thự mênh mông nhiều khi muốn điên lên được. Anh Minh này, sáng mai anh lại thăm tôi nhé. 8 giờ đúng...

Đầu dây kia nín bặt. Hoàng Minh nhận biết đầu dây chưa cúp bấm nút giục liên hồi. Im lặng một cách khó hiểu 5 giây đồng hồ. Rồi có tiếng Giáo sư vừa nói vừa thở hổn hển:

- Minh… Minh… tôi bắt gặp cặp mắt nâu qua khe cửa sổ… cặp mắt của Tiểu Phụng…

Hoàng Minh hơi bực mình, gắt nhỏ:

- Làm gì anh sợ đứa nhỏ quá vậy. Nó là người chớ có phải ma đâu.

- Ma? Người? Tôi không biết. Nhưng đêm nay tôi sẽ không chợp mắt được.

- Làm sao tôi giúp anh bây giờ? Xe hơi của tôi hư rồi. Hay để tôi gọi Cảnh sát đến anh?

- Không, đừng gọi vô ích. Tôi có thể tự xoay sở giải quyết lấy được. Nhưng sáng mai anh lại tôi nhé. 8 giờ. Chào anh.

Lần này thì máy cúp thật. Hoàng Minh bỏ ống nghe, thẫn thờ. Giáo sư hôm nay như người bị ma ám, nói năng lộn xộn khó nghe. Thứ thuốc điên cuồng của ông ta đã làm ông lâm vào tình trạng bi thảm thế sao? Tiểu Phụng là ai?

Minh nằm vào giường với ý nghĩ sau cùng:

- Dù sao, thuốc mới của Giáo sư sẽ làm cho con người phí mất 1/24 của cuộc đời để ngủ thay vì phải tốn đến 8/24 của đời người.


CHƯƠNG II
   
   Tiểu Phụng                   

 
Tám giờ sáng hôm sau, Hoàng Minh bấm chuông nhà giáo sư Vũ Anh. Biệt thự “LÚA VÀNG” hửng sáng đỏ hồng dưới ánh nắng chói chang của ban mai. Thật ngoài ý liệu của chàng khi chú làm vườn ra cổng trả lời:

- Thưa ông Minh, ông chủ tôi mới đi khỏi.

Minh từng đến đây nhiều lần nên chú đã quen mặt. Minh nhìn lại đồng hồ tay, chép miệng:

- 8 giờ.

- Dạ, đúng 8 giờ. Thưa ông có chuyện gì không?

Hoàng Minh không có thói quen tiết lộ cho người khác tất cả những điều mình biết nên lờ luôn vụ giáo sư hẹn chàng lại thăm ông lúc 8 giờ. Chàng nói cho xuôi:

- Tôi lấy làm lạ vì thường ông bạn tôi ít đi chơi trước 8 giờ… ông ấy thích phòng thí nghiệm hơn cả… người yêu nữa mà. Chú nghe chừng nào đám cưới?

- Chắc cũng còn lâu. Vì giáo sư bận và thích làm việc quá. Cô Lan hơi buồn nhưng phải đành chấp nhận vậy.

Lan là người yêu của giáo sư Vũ Anh. Nàng cũng đẹp, bướng bỉnh một cây nhưng khi gặp giáo sư thì đành nhượng bộ vì ông là một khối nước đá khi đã muốn làm điều gì thì có trời cản được ông. Minh hỏi ướm:

- Có phải cô Lan rủ giáo sư đi chơi không?

- Không? Hai người đàn ông trung niên xin vào gặp giáo sư lúc 7giờ 30. Ba người hình như có cãi vã đôi phút rồi giáo sư theo họ ra xe đi ngay.

- Chú mở cửa cho tôi vào phòng khách. Mau lên.

Minh đoán ngay ra sự thật: Phòng khách còn in hằn dấu vết một cuộc xô xát nho nhỏ chứng tỏ giáo sư chống cự rồi bị dẫn đi. Tấm thảm chùi chân bị xô lệch một góc, những dấu giầy lờ mờ trên thảm và…gần bên giỏ đựng giấy vụn, sót lại một mảnh vải tetoron hàng may áo nổi tiếng của Nhật bản. Vải hơi hôi mùi…da thịt của người và không phải là của giáo sư Vũ Anh. Vậy là của ai? Của bọn gian mới đột nhập vào biệt thự “LÚA VÀNG” chăng?

- Sao chú không lên phòng khách xem giáo sư có bị hại gì không? Trời ơi!

Chú làm vườn cãi:

- Tôi không được phép lên nhà trên. Cửa kính phòng khách kín mít, tôi làm sao nghe được tiếng động mà biết có xô xát như vầy? Hơn nữa, giáo sư chịu đi theo họ mà.

Hoàng Minh muốn hét lên: “Ngu như bò” về lối cãi của chú ta nhưng dằn lại kịp. Mắt chàng sáng lên khi thấy một con sóc nhỏ, lông xám thu hình trong góc. Con vật ngộ nghĩnh, nhí nhảnh, tình cờ lại là… nhân chứng duy nhất của cuộc bắt cóc này. Nhưng con sóc không biết nói.

- Chú ra mở cổng cho họ phải không?

- Vâng, nếu bây giờ gặp lại họ, tôi bảo đảm sẽ nhận ra họ.

Hoàng Minh lắc đầu:

- Vô ích. Vì họ thừa thông minh để biết hóa trang trước khi vào đây. Để tôi điện thoại cho cảnh sát.

Dây điện thoại bị cắt đứt ngay. Hoàng Minh vội rút ngay chiếc khăn mu soa sạch gói mảnh tetoron vào trong, đút túi và vội vã đi ra. Qua cổng sắt, chàng thấy vết bánh xe là lạ trên cát sát lề đường nhựa. Con đường vắng, chiếc xe taxi đưa Hoàng Minh đến không thể tạo ra những vết bánh xe như thế này. Vết bánh rất dầy, loại xe du lịch thể thao mắc tiền, 10.000 đô la một chiếc. Có lẽ là xe bọn gian.

- Giáo sư không lái xe hơi đi hả?

- Không. Xe của giáo sư bỏ garage lâu rồi. Ông nói để ở nhà thêm chật chỗ và ông cũng không cần đi đâu.

- Cám ơn chú, tôi đi nhé.

Cánh cổng sắt đóng và khóa cẩn thận, chú làm vườn sợ xảy ra vụ bắt cóc thứ hai mà đề phòng chăng? Hoàng Minh mỉm cười, xòe tay đo ướm chiều ngang vệt bánh xe trên cát: 30cm

Xe taxi trờ đến. Hoàng Minh ngoắc lại, trèo vào. Khi xe đến trạm điện thoại công cộng, chàng ra lệnh:

- Tốp…

Xe chưa kịp thắng, Minh đổi ý:

- Thôi, chạy luôn đến Sở Cảnh sát Trung ương. Mau lên.

Sở Cảnh sát cách đây chừng 5 phút đường xe chạy. Chàng đã định gọi điện thoại nhưng rồi tính toán thấy chậm trễ 5 phút mà được gặp mặt nói chuyện thẳng với ông cò vẫn lợi hơn nên đổi ý. Thình lình, Minh gọi lớn:

- Vũ Anh ! Giáo sư Vũ Anh !

Kìa, giáo sư Vũ Anh bằng xương bằng thịt đang rảo bước ra khỏi Ngân hàng Hong Kong, tay xách theo một gói nặng. Ông ta đi một mình, trèo lên một chiếc taxi xanh vàng vọt đi. Hoàng Minh mới kịp hét taxi của chàng bám theo thì…mắc kẹt đèn đỏ ngừng lại:

- Trời ơi, làm sao đuổi kịp bây giờ? Giá xe hơi của ta không hư?

Tiếng còi hụ dồn dập rất gấp quen thuộc của xe Hồng thập tự vang ra: tất cả xe cộ vội nép vào lề, nhường chỗ. Hoàng Minh nhìn ra đường: chiếc Toyota 2600 trắng mới tinh sơn dấu thập đỏ lao vút vội vàng. Xe cấp cứu của bệnh viện Phúc Kiến của người Trung Hoa. Số xe không nhìn rõ vì số kẻ rất dài và hẹp trên bảng thiếc xanh.


*

Ông cò lắc đầu, bảo Minh:

- Không có gì mới lạ về giáo sư Vũ Anh. Tôi rất tiếc là cuộc điều tra phải kéo dài.

Hoàng Minh cười trừ:

- Cám ơn ông Cò. Ông cho tôi mượn điện thoại chút nhé… A lô, a lô…cho tôi nói chuyện với ông Giám đốc Ngân hàng Hong Kong có việc gấp.

Minh vào đề ngay:

- Tôi là Minh, ở Sở Cảnh sát Trung Ương, muốn ông Giám đốc cho biết về trương mục của giáo sư Vũ Anh. Mong ông Giám đốc vui lòng hợp tác với chúng tôi vì nhu cầu điều tra…

- Ông đợi một chút, tôi hỏi phòng phát ngân…

Minh nheo mắt cười với ông cò:

- Suýt chút nữa tôi quên khuấy việc giáo sư vào Ngân hàng Hong Kong. Xin lỗi ông Cò nhé.

Ông Cò có vẻ bực mình, chắc ông nghĩ Hoàng Minh thiếu tinh thần hợp tác với Sở Cảnh sát. Nhưng thực sự là Hoàng Minh đã nói cho ông Cò nghe việc ấy và ông đã điện thoại qua Ngân hàng hỏi một lần nhưng đường dây bị bận. Lần thứ hai cũng bị bận. Ông tức mình gác luôn điện thoại. Và hai người, Hoàng Minh và ông Cò cùng không nhớ đến Ngân hàng Hong Kong nữa cho đến bây giờ.

Tiếng rè rè ở đầu dây bên kia vang lên:

- 8 giờ 10 phút sáng nay, giáo sư Vũ Anh đã lấy hết số bạc của ông gởi trong Ngân hàng, kể cả trương mục tiết kiệm và hoạt kỳ. Tổng cộng 20 triệu 800 ngàn đồng. Ông thỏa mãn chưa?

- Ông có biết giáo sư còn gởi tiền nơi đâu nữa không?

- Không. Giáo sư Vũ Anh rất tín nhiệm Ngân hàng Hong Kong của chúng tôi, ông gởi tất cả tiền vào một ngân hàng mà thôi. Chúng tôi làm ăn rất đứng đắn…

- Cám ơn ông. Chúc ông Giám đốc nhiều may mắn.

Ông Cò nhịp nhè nhẹ trên mặt bàn:

- Giáo sư Vũ Anh bị bắt cóc? Tại sao ông lại rút hết tiền gởi ngân hàng ra?

- Ông nghi là giáo sư dàn cảnh trốn nợ?

Thấy Hoàng Minh nói có ý không bằng lòng. Ông Cò vội bảo:

- Tôi không có ý ấy nhưng mọi giả thiết đều nên được đặt ra trong khi điều tra. Rồi chúng ta sẽ loại bỏ dần.

- Tôi tình nguyện đi hỏi giáo sư Vũ Anh trong đám bạn bè, họ hàng của ông là ông có nợ nần ai không?

- Cám ơn ông Minh.

Ngay lúc ấy một viên Thiếu úy cảnh sát đưa vào một bản báo cáo của Sở Phân chất và Giảo nghiệm. Ông Cò đọc qua, bảo:

- Chúng không để lại một dấu vết nào cả ngoại trừ vết giày trên tấm thảm.

- Và chúng chỉ việc liệng bỏ những đôi giày đã sử dụng sáng nay vào một bãi rác nào đó là xong.

- Đúng thế.

Hoàng Minh từ biệt ông Cò. Chàng trở lại biệt thự “LÚA VÀNG”. Nhân viên cảnh sát cho chàng vào. Minh vào phòng khách, gọi chú làm vườn lên hỏi:

- Từ sáng đến giờ có ai rời khỏi biệt thự này chưa?

- Thưa chưa.

- Thật không? Kể cả mấy đứa nhỏ?

- Vâng. Tiểu Phụng không được phép đi học như thường lệ. Mấy ông cảnh sát canh gác bảo thế.

Minh ngập ngừng một giây rồi bảo chú:

- Tôi muốn nói chuyện với Tiểu Phụng. Chú kêu nó xuống đây.

Con bé xinh xắn, da trắng, mắt nâu, dáng người mảnh khảnh. Minh chú ý đến nó nhất ở điểm đôi mắt sáng quắc một cách lạ lùng. Nó tỏ ra thông minh, ứng đáp rất nhanh nhẹn:

- Cháu là Tiểu Phụng?

- Thưa ông vâng. Ông ở sở Cảnh sát?

Minh cười lắc đầu:

- Không, chú là bạn của giáo sư Vũ Anh thôi. Cháu biết giáo sư Vũ Anh không?

Chàng nhắc tới tên Vũ Anh hai lần vì thấy mắt con bé lại càng sáng lên quyết liệt mỗi khi nghe nhắc đến tên giáo sư. Tại sao thế? Hoàng Minh đang tìm lời giải đáp.

- Vâng, cháu sống chung với giáo sư hàng ngày mà, không biết sao được. Cháu…

Tiểu Phụng ngắt ngang câu nói. Mắt con bé hơi sầm lại và đỏ. Minh nhẹ nhàng vuốt tóc nó:

- Cháu ghét giáo sư lắm hả?

- …Không…

Tiếng phủ nhận kém mạnh mẽ kia đồng nghĩa với một lời xác nhận. Minh tiếp:

- Giáo sư thương cháu lắm mà. Còn Dũng và Y Shroc làm bạn với cháu nữa chứ. Cháu buồn, tại sao cháu buồn?

- Giáo sư thương cháu nhưng ông ta…

- Ông ta làm sao?

- Cháu không thể nói được. Cháu thù ghét ông ta.

Minh biết lúc này nên chuyển đề tài cho câu chuyện vui vẻ thì hơn. Chàng cười nhẹ:

- Chú là bạn với ba cháu, ông Nguyễn Viễn Đăng đấy. Cháu có…nhận ra chú không? Chú đến chơi từ lúc cháu còn nhỏ xíu và có lẽ chưa về nước nữa…A, trong số các con ông Đăng, không có đứa nào dễ thương bằng cháu đâu, Tiểu Phụng ạ…Chú có gặp cháu một lần, cách đây 5 năm ở Thái Lan. Cháu nhớ ra chưa?

Tiểu Phụng ngẫm nghĩ. Con bé rụt rè:

- Chú…hồi xưa chú húi cua và mập lắm phải không?

- Đúng rồi. Cháu nhớ thêm chút nữa tên chú là gì nào?

- Chú Minh.

Minh biết ngay chú làm vườn đã cho Tiểu Phụng biết chàng tên Minh nên chàng lại gật đầu:

- Minh là tên hiện thời thôi. Chú có nhiều tên lắm. Cháu nhớ lại tên hồi xưa của chú kìa?

- Chú là…chú Văn. Trời ơi! Sao chú không bảo ngay cho cháu mừng? Chú Văn?

Con bé ôm choàng lấy Hoàng Minh. Lần này chàng biết nó nói thực. Nó đã lầm chàng với chú Văn nào đó bạn của ông Viễn Đăng trong thời gian ông buôn bán ở Thái Lan. Minh sẵn sàng đóng vai Văn với Tiểu Phụng một thời gian để điều tra được dễ dàng.

- Cháu không ở lại Thái Lan với má? Bỏ má một mình buồn chết.

Phụng khóc nức nở:

- Má cháu không buồn được nữa… má cháu chết rồi!

- Trời đất ? Sao ba cháu không nói chú biết ? Anh Đăng tệ thật…Cháu đừng buồn, đời người ai cũng phải chết một lần, má cháu chết đi là được sung sướng lắm đó.

Tiểu Phụng không nói gì. Hoàng Minh gọi to:

- Dũng ơi! Y-Shroc ơi ! Xuống đây chú bảo.

Phụng lẳng lặng đi vào nhà trong. Minh không giữ lại. Nửa phút sau thấy có tiếng chân chạy xuống thang gác rầm rập: Dũng và Y-Shroc hiện ra mừng rỡ.

Dũng hét lên:

- Chú Minh ! Tụi cháu bị giam trong nhà chán quá. Không được phép ra vườn nữa. Chú nói dùm với mấy ông cảnh sát cho tụi cháu đi chơi với chú đi.

Dũng mười hai tuổi, bằng tuổi Tiểu Phụng và là cháu ruột của giáo sư Vũ Anh. Y-Shroc cũng kêu:

- Tụi cháu được nghỉ học mà không vui chút nào.

Thằng bé sau này mười một, người Thượng nhưng cũng thông minh, chăm học và là bạn thân của Dũng. Giáo sư Vũ Anh giàu có, không để ý đến tiền bạc bằng lòng cho Y-Shroc ở biệt thự Lúa Vàng làm bạn với Dũng. Con sóc xám hồi nảy của Y-Shroc đó.

- Y-Shroc !

- Dạ. Chú dạy gì ?

- Con sóc của cháu đẹp ghê hả? Nó có khôn không Y-Shroc?

Y-Shroc cười khoe hàm răng đều, trắng và to như hạt bắp rừng:

- Không hiểu nó có khôn không nhưng nó đánh hơi giỏi lắm chú ơi. Hơn chó xa lắc.

- Chà, con sóc của cháu đặc biệt quá. Nhưng làm sao mà Y-Shroc biết là nó đánh hơi giỏi?

- Chú thử coi. Chú gặp nó rồi phải không?

- Rồi.

- Chú bồng nó đi.

Con sóc lập tức ôm cánh tay Minh và thè lưỡi liếm áo chàng. Y-Shroc giải thích:

- Nếu người lạ gặp nó lần đầu, mà bồng nó sẽ bị cắn chảy máu ngay. Nó cũng…không hiền lắm đâu.

Trong óc Hoàng Minh lóe lên tia sáng của hướng điều tra vụ bắt cóc giáo sư Vũ Anh. Trong ấy con sóc sẽ đóng một vai quan trọng trong việc “nhận diện” thủ phạm. Con sóc hay hơn con người ở điểm nó có thể nhận được người ta dù khuôn mặt đã thay đổi.

- Tiểu Phụng dễ thương chứ Y-Shroc?

- Dễ thương nhưng lắm lúc nó làm phách lắm. Không thèm nói chuyện với cháu đó chú.

- Thì để chú bảo Phụng. Chắc tại nó mới vào sống trong biệt thự nên còn nhát.

Dũng xen lời:

- Chú Minh ! Cháu bắt gặp Tiểu Phụng hay rình ngoài cửa sổ phòng chú Vũ Anh. Cháu hỏi nó rình làm gì nó không nói, lại còn…

Minh đoán ngay:

- Phụng dữ lắm hả?

- Nó cấu cháu đau điếng và hăm nếu cháu méc với chú Vũ Anh nó sẽ nghỉ chơi cháu ra.

Minh đùa:

- Cần gì chơi với Phụng, phải không Y-Shroc?

- Đúng đó chú. Cháu bảo hoài mà thằng Dũng không nghe.

Mặt Dũng đỏ lên, thằng bé chống chế:

- Nhà có ba đứa mà chia rẽ thì buồn chết.

- Dũng nói phải. Chú giỡn chơi cho vui thôi. Dũng gọi Tiểu Phụng ra đây chú bảo.

Tiểu Phụng đi ra. Hình như con bé nấp ở phòng trong nghe lỏm hết câu chuyện rồi nên nét mặt nó không vui, Minh chặn đầu ngay:

- Phụng này, con gái lớn rồi nghe lén chuyện người ta nói không tốt đâu nhé.

Nó lúng túng:

- Làm sao chú biết?

- Cái gì chú chả biết. Bây giờ chú nói cả ba cháu phải nghe lời, nhà có ba đứa, các cháu nên xem nhau như anh em, chơi đùa vừa phải và nhất là đừng bao giờ cãi nhau nhé.

- Vâng.

Ba đứa trẻ vâng ngoan như bụt. Minh nói tiếp:

- Các cháu đã biết, chú Minh làm thám tử nghĩa là phải đi tìm cho ra chú Vũ Anh bị bắt cóc. Các cháu có bổn phận phải tiếp tay với chú làm việc này. Bao giờ các cháu thấy có gì lạ, báo ngay chú biết. Các cháu biết gọi điện thoại chứ?

- Thưa chú biết.

- Số máy của chú đây này. Chú mong nhất là Phụng đó. Nếu cháu…nhìn được qua cửa sổ trong phòng giáo sư thấy có gì lạ bảo chú nhé.

- Cháu…cháu sẽ không làm vậy nữa chú Văn.

Đối với Dũng và Y-Shroc, Minh là Minh. Còn với Tiểu Phụng, Minh là Văn.

Minh lắc đầu thân mật:

- Nên làm nữa chứ, sao lại thôi Tiểu Phụng. Cháu có muốn làm thám tử tí hon không? Cháu có dịp may mắn lắm đó. Thôi ba đứa ở chơi, chú phải về.

Minh nắm tay Dũng, dắt thằng bé ra vườn, ghé tay nó bảo mấy câu thì thầm rồi đi ra đường. Lúc trở vào mắt Dũng sáng lên và nó luôn liếc nhìn Tiểu Phụng với cặp mắt khó hiểu.


__________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG III, IV

Chim Phụng Thái Lan


Truyện : XUÂN QUANG
Loại Hoa Đỏ
Tủ sách Tuổi Hoa - 1973

CHƯƠNG I, II
 

Sưu tầm và đánh máy : Mary Gold, Dien tranthi, Uyenthy Luong 

Thứ Bảy, 24 tháng 6, 2017

Tí Chuột Mất Tích


Thanh cà-rem là biệt danh của Thanh, một đứa bé ngoan ngoãn, chăm chỉ. Ngoài giờ học, Thanh phải đeo thùng kem đi bán để kiếm lời, phụ thêm vào ngân quỹ gia đình. Không như nhiều đứa trẻ khác cho việc đi bán kem là xấu hổ, Thanh không mặc cảm mà còn lấy làm hãnh diện nữa. Vì thế, người ta không lạ gì khi thấy nó bán kem ngay trong trường học của mình vào những giờ chơi.

Cũng nhờ thế mà Thanh cà-rem làm quen được với mấy đứa bé khác học ngang lớp nhưng khác buổi. Đó là Vĩnh, San hô, Khánh và Tí chuột. Bộ năm chơi với nhau rất thân nhưng cũng rất thường hay cãi nhau chí chóe. Trong bốn đứa bạn, có thể nói Thanh cà-rem phục nhất Vĩnh. Thằng này vừa học giỏi, vừa thông minh, lại khéo đối xử nữa. Chỉ phải cái tội lúc nào cũng làm ra vẻ chỉ huy, hết "ra lệnh' cho đứa này, lại "ra lệnh" cho đứa khác. Nhưng xét kỹ, Vĩnh cũng đáng mặt chỉ huy lắm. San, tự là San hô, không phải vì bạn bè muốn gọi tên nó thành tên loài san hô ở ngoài biển, mà tại San có hàm răng... hô. Miệng nó lúc nào trông cũng như cười. San hô hay pha trò và thường xung khắc với Thanh cà rem luôn, hễ có dịp là hai đứa cãi nhau bằng thích mới thôi. Khánh là gái, hay làm bộ làm tịch nhiều lúc phát bực mình. Rốt cuộc chỉ có Tí chuột là chiếm được nhiều cảm tình của Thanh nhất. Thằng bạn này tuy vóc dáng nhỏ nhất bọn, tính tình lại nhút nhát, làm việc thì chậm chạp nhưng đối với bạn bè thì rất chí tình. Thanh cà rem thương Tí chuột là vì vậy.

Hôm ấy, Thanh cà rem học buổi chiều. Mới năm giờ rưỡi sáng, nó đã soạn thùng để đi đến hãng lấy kem bán sáng. Đi được một quãng thì Thanh gặp Tí chuột đi mua cà phê về. Tí chuột chào Thanh bằng một nụ cười triển lãm hai cái răng cửa sún. Nó bảo Thanh:

- Hôm nay mày lấy kem sầu riêng nghe Thanh. Ra chơi tao mua đấy!

- Chắc hôm nay mày giàu hả Tí chuột?

- Chứ sao! Ba tao về phép mới cho tao hai chục!

- Được rồi, tao sẽ lấy kem sầu riêng.

Hai đứa chia tay nhau. Vừa đi, Thanh cà-rem vừa thấy trong lòng rộn lên niềm vui vì nó để ý rằng hễ hôm nào gặp Tí chuột là nó bán chóng hết thùng kem. Cái thằng chút chít ấy xem thế chứ có duyên mở hàng lắm đấy!

Tí chuột thì vừa đi vừa nghĩ đến cây kem sầu riêng thơm phức. Kể ra có một thằng bạn như Thanh cà rem cũng sướng, muốn ăn loại kem gì cứ nói một tiếng là được như ý ngay. Phiền một điều là tại nhà nghèo nên dù bạn bè mua kem, Thanh vẫn lấy tiền như thường, chứ phải nhà nó kha khá một tí thì chắc là nó... cho không! Ờ mà nghĩ lại mới thấy mình ngớ ngẩn chứ. Đã giàu thì ai lại đi bán kem bao giờ nhỉ!

*

Thanh cà rem đến trường đúng lúc ra chơi. Nó nhìn về phía cửa lớp Nhì B tìm bóng bọn Vĩnh, San hô, Khánh, Tí chuột. Vĩnh, San hô và Khánh đã ra. Thanh cà rem rung mạnh cái chuông trong tay. Ba đứa kia nhận ra chỗ nó đứng ngay, cùng bước đến. Thanh cà rem hỏi:

- Tí chuột đâu rồi?

Vĩnh:

- Hôm nay nó không đi học...

- Ủa, sao lạ vậy? Tao mới gặp nó đi mua cà phê hồi sáng sớm này mà. Nó còn hẹn mua kem của tao nữa...

- Không chừng nó bệnh...

- Bệnh thế quái nào được. Tao thấy nó khỏe như vâm...

Khánh:

- Hay là nhà nó có việc gì bận...?

San hô:

- Chẳng hạn như có đám giỗ chẳng hạn... (Cu cậu chợt mỉm cười rồi tiếp) Cầu trời cho như thế đi... Như thế thì thế nào tí nữa nó cũng đến mời bọn mình đi ăn giỗ...

Vĩnh nạt San hô:

- Mày thì chỉ ham ăn...

San hô chỉ Thanh cà-rem:

- Nhưng nếu không có những thằng ham ăn như tao thì thằng Thanh cà rem bán kem cho ai?

Đã bảo là Thanh cà rem và San hô xung khắc với nhau mà. Thanh cà rem cãi liền:

- Ai nhờ mày mua mà mày kể công đấy thằng kia?

San hô:

- Chứ hôm nọ thằng nào dụ tao : mua dùm tao cây kem cuối cùng đi...

- Hôm ấy, tại tao kẹt chứ bộ...

Thấy tình hình có vẻ căng thẳng, Vĩnh định bụng can thiệp thì ngay lúc đó, có tiếng xe gắn máy đằng cổng trường. Vĩnh nhìn ra và nó nhận được ngay ba Tí chuột trên chiếc xe gắn máy. San hô nói:

- Đó, chúng mày thấy chưa, ba Tí chuột đến tìm bọn mình đó...

Khánh:

- Đừng tưởng bở, nhỡ ba nó đi xin phép cho nó nghỉ học thì sao?

Vĩnh:

- Với lại chúng mày để ý mà xem, sao mặt ba nó tái xanh như vừa gặp chuyện gì quan trọng lắm thì phải?

Thanh cà-rem:

- Ừ nhỉ! Ba nó đang hối hả đi vào văn phòng thầy hiệu trưởng...

Vĩnh "ra lệnh":

- A lê! Bọn mình chạy lại đằng đó xem nào!

Rồi nó phất tay ra hiệu. San hô, Khánh, Thanh cà rem chạy trước, Vĩnh lót tót theo sau. Chợt có đứa học trò gọi mua kem, Thanh cà rem phải dừng lại bán hàng. Bán xong, nó hối hả đi về phía văn phòng Hiệu trưởng. Một đám đông học trò bao quanh nơi đó. Ông Hiệu Trưởng, các thầy cô và ba Tí chuột có mặt cả nơi hiên văn phòng. Chà! Chắc có chuyện gì quan trọng rồi đây!

Thanh cà-rem tìm được bọn Vĩnh, San hô, Khánh trong đám đông thì ba Tí chuột cũng vừa kiếu ra về. Ông Hiệu trưởng và các thầy cô tiễn ông một quãng rồi trở lại văn phòng xúm lại bàn tán. Thanh nóng lòng hỏi các bạn:

- Chuyện gì thế chúng mày?

Vĩnh đáp bằng một giọng mất bình tĩnh:

- Tí chuột đi lạc từ sáng sớm đến giờ...

San hô không còn cười giỡn nữa:

- Ba nó đến trường hỏi xem nó có đi học hay không?

Khánh thêm:

- Người ta nghi nó đã bị bắt cóc...

Tí chuột bị bắt cóc! Tí chuột mất tích! Tí chuột đi lạc! Không ngờ chuyện lại quan trọng đến thế! Bọn Vĩnh, San hô, Khánh và Thanh cà rem nhìn nhau không biết phải tính sao bây giờ. Chuông vào học lại reo vang. Thanh cà rem hỏi Vĩnh:

- Bọn mình phải làm gì?

Vĩnh quyết định thật nhanh:

- Tối nay, cả bọn họp nhau ở sân trường để bàn tính. Nhớ chưa?

Tất cả cùng bằng lòng. Sau đó, bốn đứa chia tay. Vĩnh, San hô, Khánh vào lớp. Còn Thanh cà rem khoác thùng kem lên vai, tay lắc chuông, chân rảo bước hướng về phía cổng trường. Có tiếng người gọi mua kem mà vì mải nghĩ đến chuyện Tí chuột mất tích, phải đợi gọi đến lần thứ hai, Thanh cà rem mới giật mình nghe ra. Nó chạy vội về phía có tiếng gọi để bán hàng.

*

Tối hôm ấy, Vĩnh ra chỗ hẹn trước tiên, kế là Khánh, San hô. Cuối cùng mới tới Thanh cà rem. Thanh than van:

- Ba tao đi làm về trễ quá, má tao chờ cơm hoài nên bực mình cằn nhằn. Rồi ba má tao đôi co nhau một hồi làm bữa cơm đã trễ lại càng trễ hơn. Tụi mày chờ tao có lâu không?

Vĩnh:

- Cũng khá lâu. Nhưng chẳng sao. Mình bàn gấp chuyện của Tí chuột đi.

Thanh cà rem:

- Vẫn chưa có gì mới lạ chứ? Nghĩa là Tí chuột vẫn chưa về nhà?

Vĩnh gật đầu:

- Và chưa ai biết rõ Tí chuột bỏ nhà đi hay bị bắt cóc nữa? Lúc xẩm tối tao có đến nhà nó hỏi thăm, má nó nói ba nó đã đi cớ bót.

San hô tiếp lời:

- Tao hân hạnh báo tin cho chúng mày biết, ba tao được lệnh ông Trưởng Ty phải điều tra vụ này.

Khánh:

- Như vậy, tao thấy rõ là bọn mình phải giúp ba San hô trong việc điều tra tông tích của Tí chuột rồi...

Thanh cà rem gật gù:

- Mày nói phải đó Khánh.

Nhưng Vĩnh lắc đầu ngay:

- Đừng tưởng dễ. Tao không tin là ba San hô bằng lòng nhận sự hợp tác của bọn mình. Chúng mày quên rồi sao : người lớn vẫn hay xem thường trẻ con, bao giờ họ lại chịu cho mình làm việc chung.

San hô bênh vực ba:

- Nhưng ba tao thì khác...

Vĩnh:

- Nhận xét của tao đúng hay sai rồi sau sẽ hay. Bây giờ, chúng mày thử góp ý kiến xem Tí chuột bỏ nhà đi hay nó bị bắt cóc?

Bộ ba San hô, Khánh, Thanh cà rem hăng hái phát biểu ý kiến. San hô nhận xét Tí chuột là đứa nhút nhát. Khánh bảo Tí chuột rất có hiếu với ba má. Khánh thêm : Tí chuột đã hẹn mua kem sầu riêng của nó thì không thể quên lời được. Cuối cùng, Vĩnh dựa vào các nhận xét đó mà kết luận rằng nhất định không phải Tí chuột bỏ nhà ra đi.


Như vậy chỉ còn vấn đề thứ hai là Tí chuột đã bị bắt cóc. Nhưng, ai đã bắt cóc Tí chuột? Tổ chức buôn con nít? Mẹ mìn? Bắt cóc Tí chuột để làm gì? Đòi tiền chuộc chăng? Thanh cà rem lắc đầu:

- Gia đình Tí chuột nghèo sát đất thì lấy tiền đâu mà chuộc.

Bàn luận thêm một hồi cũng chẳng đi đến đâu. Vĩnh đề cập đến một điều quan trọng hơn cả : kể từ ngày mai, cả bốn đứa phải để ý dò xét, thu lượm hết thảy những tin tức có liên quan đến Tí chuột để may ra, có thể tìm được tông tích của nó chăng?

Đồng ý xong xuôi, Vĩnh không quên "ra lệnh" cho San hô về thử xin phép ba xem ông có cho bọn nó hợp tác trong cuộc điều tra hay không? San hô nhận lời. Bốn đứa chia tay nhau về học bài.

*

Quả đúng như Vĩnh suy đoán, ông cảnh sát Thế đã gạt phăng đề nghị của con là San hô khi thằng này vừa ngỏ lời. Ông nói : "Chúng mày mà được cái tích sự gì? Được cái bộ ăn cho no rồi phá quấy!".

San hô thông báo cho ba bạn hay. Cho đến lúc đó, người ta mới chỉ tìm được một chi tiết liên quan đến vụ mất tích của Tí chuột : cái ly mà Tí chuột đi mua cà phê cho ba nằm lăn trong một góc đường vắng trên ngõ về nhà nó. Như vậy, Tí chuột đã mất tích tại địa điểm đó ; hoặc là nó ném ly cà phê để bỏ đi (điều này thì ít ai suy đoán), hoặc là nó bị bắt cóc và đánh rơi cái ly (lý lẽ này được đa số cho là hợp lý hơn).

Cuộc điều tra của người lớn dùng lại ở đó. Bọn trẻ cũng tắc nghẽn y hệt. Tông tích của Tí chuột vẫn hoàn toàn bí mật. Má và các em nó khóc sướt mướt, sưng mắt. Ba nó đánh liều trễ phép để đi tìm con.

Đến ngày thứ ba kể từ khi câu chuyện xảy ra thì bọn Vĩnh, San hô, Khánh, Thanh cà rem bắt đầu chán nản trong cụ điều tra. Chúng nó cùng cảm thấy bất lực và đứa nào cũng nghĩ trong bụng : "Còn lâu chúng mới có thể trở thành những tay thám tử được".

Chiều ngày đó là chiều chủ nhật, ở không buồn quá, Vĩnh rủ San hô, Thanh cà rem đến nhà Khánh tán gẫu chơi. Nhà Khánh đang xây "pờ lăng xê" đã đổ bê tông xong, cả bọn có thể lên đó hóng gió được. Chỉ có má con nhỏ ở nhà nên cả bọn tương đối thấy tự do hơn khi có ba nó. (Ba của Khánh là ông Ngọc Khôi có tiếng là ghét trẻ con).

Khánh dẫn các bạn lên sân thượng chơi. Lần đầu tiên được đứng trên nóc nhà bê tông, cả Vĩnh, San hô lẫn Thanh cà rem cùng thấy khoái chí vô cùng. Vĩnh xuýt xoa:

- Chà, đứng đây mát phải biết.

San hô:

- Khi nào nhà mày xây xong, nhớ mỗi chiều chủ nhật cho bọn tao lên đây chơi nghe Khánh.

Thanh cả rem thì phóng tầm mắt thật xa, làm văn sĩ:

- Ôi, tít phía chân trời, những mái nhà san sát...

San hô "thọc gậy" bạn liền:

- ... chẳng khác nào những cây cà rem san sát nhau trong thùng.

Thanh cà rem sừng sộ:

- Này thằng kia, mày nhạo tao đó hả?

- Ai thèm nhạo mày.

Lại sắp sửa vào cuộc đôi co rồi. Vĩnh cản:

- Chúng mày chỉ được cái bộ cãi nhau. Hãy nhìn theo hướng tay tao đây này... Chúng mày có thấy cái gì không?

- Cái gì đâu?

- Căn nhà xây cao vút tít đằng xa đó. Chúng mày có thấy không đã?

Thấy rồi. Nó quét vôi xanh chứ gì?

- Ừ. Chúng mày có thấy cái bảng hiệu treo nơi lan can căn nhà nữa không?

- Thấy!

- Thế chúng mày có đọc được chữ gì trên ấy không?

Bọn San hô, Thanh cà rem, Khánh nhíu mắt nhìn hàng chữ lớn trên tấm bảng hiệu mà vì xa quá, mờ hẳn đi. San hô nói:

- Hình như là Quần Hùng thì phải?

Khánh lắc đầu:

- Tao thì tao thấy như là... quần lưng... cơ.

Cả bọn cười ồ.

Thanh cà rem hỏi Vĩnh:

- Mà tại sao mày lại hỏi chúng tao về cái bảng ấy?

Vĩnh cười:

- Tại tao đọc hai chữ ấy không được. Tao hỏi thử xem chúng mày có đọc được không vì tự nhiên dạo này tao sợ mắt tao... kém... nên không trông xa được...

San hô cười hì hì:

- Thì ra mày sợ bị cận thị. Ối giời ơi, mày mà đeo kính vào chắc là trông đẹp trai lắm đấy.

Cả bọn cười theo San hô. Lúc ấy bên dưới nhà có tiếng ông Ngọc Khôi. Vĩnh bấm các bạn:

- Về thôi chúng mày.

Thanh cà rem nấn ná tiếc rẻ:

- Mới lên chơi chút xíu đã về rồi... (rồi nó pha trò) Này Khánh, chúng tao về nhé. Phần mày đấy, mày hãy đọc kỹ xem cái bảng hiệu ở căn nhà quét vôi xanh là Quần Hùng hay Quần Lưng rồi cho chúng tao biết với nghe chưa?

 Cả bốn đứa cười hỉ hả với nhau. Ngay lúc ấy nơi cầu thang, ông Ngọc Khôi xuất hiện. Thế là bốn cái miệng im thin thít. Ba đứa con trai khoanh tay lại:

- Lạy bác ạ.

Ông Ngọc Khôi chỉ gật đầu một cái rồi tiếp tục bước lên sân thượng. Bọn Vĩnh, San hô, Thanh cà rem líu ríu xuống. Thanh cà rem nói nhỏ với San hô:

- Ba con Khánh dữ như ông chằng...

*

Sáng thứ hai, Thanh cà rem gặp Vĩnh, San hô, Khánh vào giờ ra chơi. Khánh nói với cả bọn:

- Tao biết rõ hai chữ nơi cái bảng hiệu căn nhà lầu xanh rồi.

San hô hỏi dồn:

- Thế nào? Tao đoán có đúng không? Quần Hùng chứ gì?

Khánh xì một tiếng. Vĩnh:

- Vậy thì Quần Lưng hả?

Khánh bụm miệng cười:

- Chấn Hưng!

- Dễ nhỉ! Có thế mà chẳng đứa nào nghĩ được. (Thanh cả rem lẩm nhẩm) Nhưng mà làm sao mày biết được chứ? Mày đứng trên sân thượng mà cố đọc hả?

- Đâu có, tao hỏi má tao. Má tao nói đó là một tiệm mua bán sửa chữa ti vi, ra đi ô. Má tao cũng nói thêm là má tao có quen với ông bà chủ tiệm ấy. Mấy hôm nay tiệm Chấn Hưng đóng cửa, cả gia đình đi Đà Lạt đổi gió. Chính má tao là người được nhờ giữ hộ chìa khóa của căn nhà ấy...

Thanh cà rem chép miệng:

- Đi Đà Lạt chơi thì sướng nhỉ!

Vĩnh cắt đứt mơ mộng của Thanh cà rem:

- Thôi, bỏ qua chuyện đó đi, mình nói đến chuyện Tí chuột. Có đứa nào biết thêm điều gì mới lạ không?

San hô loan báo:

- Ba tao làm việc bí mật quá, tao chẳng moi được một chi tiết nào cả.

Khánh buồn rầu:

- Tôi nghiệp Tí chuột, không biết bây giờ nó ở đâu?

Cả bốn đứa cùng im lặng. Thanh cà rem quên phứt cả việc của mình : bán kem!

Đến lúc nó sực nhớ ra thì chuông vào học cũng vừa reo. Cả bọn chia tay nhau. Thanh cà rem bước về phía quốc lộ rao hàng. Rồi không hiểu sao, đôi chân nó lại hướng về phía tiệm máy Chấn Hưng mà bước. Thanh nhẩm tính:

- Hôm nay cà rem còn nhiều, mình đi về phía này cũng nên. Từ đây tới đó rồi từ đó ngược trở về nhà, hy vọng sẽ bán hết hàng. Nhân tiện, ghé xem thử cửa tiệm ấy một tí.

Đi một lúc thì Thanh cà rem thấy tấm bảng hiệu cách chừng trăm thước. Có người gọi mua kem. Thanh ghé lại bán được ba cây một lúc. Nó đậy nắp thùng kem sắp bước về phía trước, nhưng khi ngẩng đầu lên hướng về phía tiệm Chấn Hưng, nó ngạc nhiên thấy cửa tiệm mở hé, rồi từ trong ấy, một người đàn ông bước ra. Lạ chưa? Thanh cà rem tự nghĩ. Con Khánh vừa bảo với nó là ông bà chủ Chấn Hưng đi Đà Lạt chơi rồi kia mà. Người đàn ông kia là ông chủ tiệm Chấn Hưng? Ông ta vừa ở Đà Lạt về?

Người đàn ông kéo cửa lại, khóa trái. Thanh cà rem càng thắc mắc hơn. Người kia cũng rời khỏi nhà. Đi ngang căn kế cận, ông ta quay vào chào người chủ nhà đứng trước cửa đó rồi đi thẳng. Ngang chỗ Thanh cà rem đứng, nó mời:

- Mời ông mua kem.

Người đàn ông xua tay:

- Không mua.

Rồi ông ta đi thẳng ra trạm xe lam đứng đợi xe. Trong lúc chờ đợi, ông ta rút thuốc lá ra gắn trên môi rồi móc túi lấy quẹt lửa mồi thuốc. Chiếc quẹt lửa nối liền với chùm chìa khóa. Và... suýt chút nữa Thanh cà rem phải kêu lên khi thấy nơi chùm chìa khóa của người đàn ông nọ có con sóc nhỏ bằng đồng giống hệt như con sóc bằng đồng Thanh tặng Tí chuột để móc chìa khóa hôm nào!

Thằng bé bỗng run lên. Chao ơi! Chi tiết quan trọng lắm đó nghe không! Biết tính sao bây giờ?

Chiếc xe lam ngừng lại. Người đàn ông bước lên xe. Thanh cà rem bối rối quá. Có phải đúng con sóc bằng đồng kia là của Tí chuột không? Người đàn ông lạ (hay ông chủ tiệm Chấn Hưng?) có liên quan gì đến vụ mất tích của Tí chuột chứ?

Người tài xế xe lam bắt đầu cho xe chạy. Thanh cà rem chợt hành động như cái máy. Nó gọi với theo:

- Khoan ông ơi, cho tôi lên với.

Người tài xế quay lại càu nhàu:

- Sao hồi nãy không lên cùng ông khách?

Người đàn ông kia nhìn Thanh. Nó vờ nhìn về phía khác để tránh sự nghi ngờ của ông ta.

Đi một quãng thì người đàn ông kia xuống xe. Thanh định xuống theo như sợ bị nghi ngờ nên để xe đi một quãng ngắn nữa mới kêu dừng lại. Người tài xế xe lam lại được dịp cằn nhằn thằng bé.

Nhưng Thanh chẳng để ý gì. Nó đang mải miết trong việc theo dõi người đàn ông khả nghi. Có người gọi mua kem, Thanh cũng vờ như không nghe thấy. Nó nhìn theo người đàn ông. Nó nhìn rõ ràng ông ta bước vào một căn nhà có một đứa bé lên ba, lên bốn đang chơi thơ thẩn một mình. Thanh tiến lại. Bỗng nó tròn mắt khi thấy cái áo sơ mi màu xám có thêu con chim vàng trước túi của Tí chuột phơi trên thành một chiếc ghế trong nhà!

*

Những điều Thanh tình cờ phát giác được loan báo cho Vĩnh, San hô, Khánh cùng biết. Bốn đứa hội ý rồi quyết định đến nhà San hô thuật chuyện cho ba nó nghe. Ông cảnh sát Thế tức tốc sang nhà Khánh hỏi bà Ngọc Khôi về vụ người chủ tiệm Chấn Hưng gởi chìa khóa. Bà Ngọc Khôi ngạc nhiên khi biết chuyện và cho biết bà còn giữ chìa khóa trong túi. Ông cảnh sát Thế yêu cầu bà giữ kín chuyện để ông dễ hành động. Sau đó, ông quay điện thoại liên lạc với Ty cảnh sát thì tiếp được tin ở đây cho biết sáng nay người hàng xóm của tiệm Chấn Hưng có đến trình Ty về vụ một người lạ mặt xưng là người nhà của ông bà Chấn Hưng từ Đà Lạt về xem xét nhà cửa.

Nắm trong tay đầy đủ yếu tố, ông tới nhà Thanh xin phép cho nó được theo ông lên Ty. Ông căn dặn bọn Vĩnh:

- Chúng mày phải ở nhà đêm nay, mọi chuyện hãy để tao lo liệu.

Bọn Vĩnh vâng dạ. Nhưng sau đó chúng họp nhau quyết định không thể ở nhà được. Đã biết chỗ Tí chuột bị giữ, chúng khó thể làm ngơ. Tối đến, Vĩnh xin phép ba má sang nhà Khánh chơi. Khánh xin phép đến nhà San hô chơi. San hô xin đến nhà... Vĩnh.

Chúng nó gặp nhau ở sân trường. Vừa đủ mặt là cả bọn kéo ngay ra đường đón xe lam đi đến căn nhà nghi ngờ giam giữ Tí chuột. Theo lời chỉ dẫn của Thanh cà rem.

Khi chúng tới nơi thì mọi việc đã xong xuôi. Cảnh sát vây quanh căn nhà bí mật. Người trong xóm xúm lại xem đông nghẹt. Ba đứa phải chen mãi mới vào lọt bên trong. Chúng nó gặp ngay Tí chuột đang đứng bên Thanh cà rem. Vĩnh, Khánh, San hô bất cần sự có mặt của các nhân viên công lực và mọi người hiếu kỳ, chạy xổ lại bên Tí chuột:

- Chúng tao này Tí chuột!

- Mày có bị họ đánh đòn không?

- Mấy ngày nay họ cho mày ăn gì?

- Bộ đêm ngủ không có mùng sao mà tay chân mày đầy nốt muỗi cắn thế này hả Tí chuột?

Tí chuột mừng mừng tủi tủi trước mấy đứa bạn. Lúc ấy, những người có mặt trong căn nhà giữ Tí chuột bị bắt điệu cả ra xe để đưa về Ty. Ông cảnh sát Thế trở lại chỗ Tí chuột đứng. Thấy bọn trẻ đứng lố nhố cả đấy, ông trừng mắt nói:

- A! Ra chúng mày dám cãi lời tao, dám kéo cả đến đây! Được rồi, xong vụ này tao sẽ cho chúng mày biết oai.

Dọa thế nhưng ông lại mỉm cười. Nhìn năm đứa trẻ đứng bên nhau, trong số, Tí chuột gầy rộp hẳn đi, Thanh cà rem hớn hở, Vĩnh Khánh nghệt mặt ra còn San hô thì tái xanh mặt vì nghĩ thế nào cũng bị bố nẹt cho chục roi là ít ; viên cảnh sát ra lệnh:

- Cả năm đứa leo lên xe jeep, tao đưa về nhà! A lê, mau lên!

*

Tí chuột đã về với gia đình. Tên lưu manh cung khai tất cả. Theo cung từ của hắn, hắn và đồng bọn nhân cơ hội ông bà chủ Chấn hưng đi xa định mạo nhận người nhà dùng chìa khóa giả xâm nhập cửa tiệm làm một vố. Hôm Tí chuột đi mua cà phê về, hắn và một đồng bọn đang bàn tính với nhau trong ngõ hẻm. Tí chuột nghe được. Hắn sợ việc bí mật bị phanh phui nên phải tạm giữ Tí chuột một chỗ chờ mưu tính xong xuôi sẽ liệu. Lần Thanh cà rem gặp hắn từ trong tiệm Chấn Hưng đi ra là lần hắn đến địa điểm để dò xét hầu hôm sau trở lại vơ vét một chuyến. Không ngờ ngay đêm hôm đó cả bọn đã bị tóm cổ.

Một hôm, Thanh được ông Trưởng Ty cho gọi lên Ty để nhận giấy khen thưởng. Ông Trưởng ty còn cấp riêng cho Thanh Năm ngàn đồng để tiêu vặt. Ông bà chủ Chấn hưng từ Đà Lạt về, nghe tự sự vội tìm đến nhà Thanh cám ơn và trao tặng nó một cái radio thật đẹp. Tí chuột được tặng một cái đồng hồ nhỏ và bọn Vĩnh, Khánh, San hô mỗi đứa một cây viết máy để dành khi nào lên lớp sáu sẽ dùng.

Bọn học trò trong trường thì truyền tai nhau câu chuyện ly kỳ này với ý phục Thanh cà rem vô cùng. Điều này khiến Thanh lấy làm hãnh diện lắm. Nhưng có một rắc rối xảy ra : bọn trẻ chỉ nhắc đến Thanh mà quên hẳn công của ông cảnh sát Thế, ba San hô, khiến San hô bực mình. Một hôm, khi bộ năm gặp nhau, San hô vào đề liền:

- Vụ Tí chuột mất tích vừa rồi, công đầu là ba tao!

Thanh cà rem cãi liền:

- Nếu không có sự phát giác của tao thì còn lâu ba mày mới bắt được bọn bất lương!

Vĩnh vào cuộc:

- Đừng tưởng bở! Nếu tao không bày đặt ra vụ đọc tên tấm bảng hiệu của tiệm Chấn Hưng thì làm gì mày lại lò dò đến đấy để phát giác với phát tào?

Khánh dẩu mỏ:

- Xí! Nhưng nếu tao không dẫn chúng mày lên sân thượng thì làm sao mày nhìn được tấm bảng hiệu Chấn Hưng?

Rồi bốn đứa cứ theo cái vòng lý luận lẩn quẩn ấy mà cãi nhau chí chóe. Chỉ có Tí chuột là vô can trong vụ này. Nó đứng cười toe mà nhớ lại những ngày bị bắt cóc!


MƯƠNG SAO    


(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 202, ra ngày 1-6-1973)

oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>